Lão đại không đáp. Đây vốn không phải chuyện hắn cần trả lời hay xử lý. Hắn dường như hiểu rất rõ, Chương Trác chỉ đơn thuần trút cơn giận không biết xả vào đâu lên đầu hắn mà thôi.
Nói xong một tràng dài, Chương Trác bắt đầu thở dốc vì tức, hai tay liên tục đập lên lan can.
“Đầu đâu? Cái đầu đi đâu mất rồi? Chỗ này phải dọn sạch cho ta. Nơi đây rất gần khu vực khách có thể đi lại, ta không muốn xảy ra chuyện tương tự như lần trước nữa.”
Lão đại khẽ nhúc nhích chân, đáp: “Không biết. Lúc đuổi tới đã chẳng còn thấy đâu nữa. Hơn nữa, ngươi cũng thấy tình hình ở đây rồi đấy, máu me khắp nơi, lại còn có cả một vũng huyết bạc. Không dọn dẹp sạch sẽ thì người của ta cũng không thể đặt chân vào trong mà tìm được. Ngươi nên gọi người tới dọn trước rồi hẵng tính.”




